Tin nhắn lạ







Minh Thư nấc lên từng tiếng trong căn nhà hoang vắng. Đã 12 giờ đêm, chỉ mình cô với nỗi đau vô bờ bến.




Cuối cùng thì Thành đã có một mái nhà yên ấm với người đàn bà ấy. Có lẽ, họ đang tận hưởng thứ hạnh phúc lứa đôi giản dị mà diệu kì. Thư tự hỏi lòng mình, cô sẽ làm gì khi cuộc đời không có người đàn ông ấy?





Tác giả: Sưu tầm - Người đọc: Kún - Kỹ thuật: Cẩm Vân, Kún











Gương mặt vuông vắn và đôi mắt ướt dài, hàng râu rậm rạp như hiện ra rất gần. Thư vốn thích cọ mặt vào cằm người đàn ông ấy để hai luồng hơi thở phả vào mặt nhau. Mỗi lần như vậy, Thành lại cáu bẳn:



- Tại sao em cứ thích cái trò trẻ con này thế? Đúng là dở hơi. Hay em bị dở hơi thật rồi?


Để rồi, sau đó những tiếng đánh nhau chí chóe vang lên và bác hàng xóm khó tính gõ cửa lạu bạu:


- Khuya rồi, cô cậu để cho hàng xóm ngủ chứ.


Hai đứa nín thở vâng vâng, dạ dạ rồi chui vào chăn cười khúc khích.


Cuộc sống cứ đều đặn trôi như thế nếu không có đợt Thành phải đi công tác tận Lào Cai. Anh ra về mang theo nỗi đau của 2 người đàn bà bé nhỏ.


- Thư à, em bình tĩnh nghe anh nói nhé...


Sự im lặng bao trùm. Mắt Minh Thư vui nhộn chuyển sang màu ảm đạm.


- Anh có lỗi với em. Anh đã trót có con với người khác. Nhưng anh vẫn rất yêu em. Anh sẽ không vì thế mà bỏ em. Hãy tha lỗi cho anh. Anh không biết phải làm gì nữa


(...)



0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Back to Top